Chủ tịch FIFA Gianni Infantino đang trở thành tâm điểm của sự chú ý sau khi ra ý định bán World Cup.
“Mồi câu” khó cưỡng
Infantino muốn đưa toàn bộ các mảng kinh doanh sinh lợi của FIFA vào một công ty mới, sau đó bán 20% cổ phần cho các nhà đầu tư tư nhân. Lý do cụ thể ư? Tạm thời hãy bỏ qua điều đó. Điều đáng chú ý hơn là nếu kế hoạch được thông qua, mỗi liên đoàn thành viên FIFA sẽ nhận được 40 triệu USD trong 4 năm tới, thay vì chỉ 10 triệu USD như theo kế hoạch hiện nay.
Đó chính là “mồi câu”. Các liên đoàn thành viên có thời hạn đến ngày 19/9, tức còn 52 ngày nữa, để quyết định có tham gia hay không.
Đối với những người ủng hộ Infantino, lựa chọn này rất đơn giản. Nhiều tiền hơn luôn là lời giải cho mọi khó khăn mà một liên đoàn bóng đá quốc gia có thể gặp phải. Nếu bạn điều hành bóng đá ở Aruba hay Zimbabwe, tại sao lại từ chối?
FIFA đang tạo ra miếng mồi ngon tới các liên đoàn bóng đá nhỏ trên thế giới
Nhưng với những người phản đối, đây có thể là cơ hội cuối cùng để nói: “Đủ rồi!”, hoặc ít nhất là: “Khoan đã, chúng ta có thể dành thời gian suy nghĩ kỹ hơn không?”
Với phong cách hành động nhanh của Infantino, câu chuyện này chắc chắn sẽ diễn biến rất chóng vánh.
Một bên đang kiểm phiếu, soạn hợp đồng và thiết kế logo cho công ty mới. Bên còn lại là những người phản đối, đang gửi liên tiếp lời mời họp khẩn tới lãnh đạo các liên đoàn ngay từ kỳ nghỉ hậu World Cup.
Ai đầu tư vào công ty mới của FIFA?
Điều đầu tiên cần nói là FIFA đã bị bất ngờ khi kế hoạch của Infantino bị rò rỉ trên truyền thông gần đây. Điều đó buộc FIFA phải yêu cầu công ty quan hệ công chúng có trụ sở tại London, đơn vị đã làm việc nhiều tháng với tổ chức này, nhanh chóng liên hệ với nhiều đầu báo để định hướng dư luận tích cực hơn, đồng thời phát đi thông cáo báo chí giải thích thêm về kế hoạch.
Dù vậy, công chúng vẫn chỉ mới biết những nét khái quát. Ifantino đã gửi bức thư dài 5 trang tới lãnh đạo 211 liên đoàn thành viên FIFA. Tờ The Athletic đã tiếp cận được tài liệu này. Một ngày sau, FIFA cũng công bố tài liệu hỏi & đáp (FAQ) chính thức.
Theo đó, Infantino muốn thành lập công ty con mang tên FIFA Forward Enterprise (FFE), nơi sẽ tập trung toàn bộ hoạt động thương mại và tổ chức sự kiện của FIFA.
FFE sẽ chịu trách nhiệm khai thác bản quyền truyền hình, tài trợ, bán vé cho World Cup nam, World Cup nữ, FIFA Club World Cup và các giải đấu khác.
Trong khi đó, FIFA theo mô hình cũ sẽ tập trung vào điều hành bóng đá, ban hành luật, xử lý kỷ luật và các lĩnh vực vốn không tạo ra doanh thu.
Tuy nhiên, FIFA vẫn giữ 80% cổ phần FFE và Chủ tịch FIFA hiện tại là Infantino hoặc người kế nhiệm cũng sẽ đồng thời giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị FFE.
20% cổ phần còn lại sẽ được bán cho một nhóm nhà đầu tư quốc tế do Thrive Eternal dẫn đầu. Đây là quỹ đầu tư dài hạn được thành lập vào tháng 4 năm nay bởi Joshua Kushner, nhà sáng lập Thrive Capital và cũng là em trai của Jared Kushner, con rể kiêm cố vấn của Tổng thống Mỹ Donald Trump.

Tổng thống Donald Trump có mối quan hệ sát sườn với anh em nhà Kushner
FIFA chưa giải thích vì sao Thrive được lựa chọn ngoài việc cho biết đã nhận tư vấn từ ngân hàng JP Morgan, công ty tư vấn OpenEconomics (Italia) và cựu CEO Liberty Media Greg Maffei. Cách những đơn vị này được lựa chọn cũng chưa từng được công bố.
Theo kế hoạch, Infantino muốn bán 20% FFE với giá 4,2 tỷ USD. Khoản tiền này sẽ được phân bổ cho các liên đoàn đồng ý tham gia thông qua chương trình mới mang tên FIFA Fast-Forward Programme (FFFP), bên cạnh chương trình FIFA Forward hiện hành.
Nếu kế hoạch được thông qua, mỗi liên đoàn sẽ nhận ngay khoản hỗ trợ một lần trị giá 20 triệu USD, đồng thời khoản tài trợ FIFA Forward trong chu kỳ bốn năm tới sẽ tăng thêm 20 triệu USD nữa, nâng tổng hỗ trợ lên 40 triệu USD.
Nếu thương vụ bị bác bỏ, các liên đoàn chỉ nhận khoảng 10 triệu USD từ chương trình FIFA Forward giai đoạn đến năm 2030. Dù con số này cao hơn chu kỳ trước (8 triệu USD), nhưng không đủ sức tạo ra sự thay đổi lớn như lời hứa của Infantino.
Các quỹ đầu tư tư nhân và các quỹ đầu tư quốc gia đã theo đuổi kiểu thương vụ này nhiều năm qua. Những cái tên như Ares, Blackstone, Apollo Global Capital, KKR hay Dynasty gần như chắc chắn sẽ nghiên cứu cơ hội này.
Khái niệm “nhóm nhà đầu tư đa quốc gia” cũng được cho là ám chỉ sự góp mặt của các quỹ đầu tư vùng Vịnh, chẳng hạn Quỹ Đầu tư Công Saudi Arabia (PIF). Vậy vì sao họ muốn đầu tư? Câu trả lời cũng giống như đối với một liên đoàn có quy mô nhỏ: “Tại sao lại không”. Chỉ cần bỏ ra một khoản tiền ban đầu để đổi lấy quyền hưởng một phần doanh thu thương mại khổng lồ của FIFA trong nhiều năm tới.
Điều duy nhất chưa rõ là họ sẽ được hưởng khoản lợi ích này trong bao lâu. Tuy nhiên, kinh nghiệm từ các tổ chức thể thao từng thực hiện mô hình tương tự cho thấy các quỹ đầu tư gần như luôn là bên chiến thắng.

4,2 tỷ USD sẽ được sử dụng như thế nào?
Đối với Joshua Kushner và các đối tác, rất khó dự đoán chính xác lợi nhuận. Tuy nhiên, nếu FFE đã tồn tại trong chu kỳ 4 năm vừa kết thúc với World Cup 2026, nhóm nhà đầu tư sẽ được hưởng 20% trong tổng doanh thu 15 tỷ USD mà FIFA tạo ra, tương đương khoảng 3 tỷ USD.
Đó là mức hoàn vốn đáng kể cho khoản đầu tư 4,2 tỷ USD, đặc biệt khi còn rất nhiều kỳ World Cup phía trước.
Tất nhiên, FIFA cũng thừa nhận chu kỳ vừa qua đặc biệt thành công khi lần đầu tiên có FIFA Club World Cup có 32 đội và World Cup 48 đội diễn ra chủ yếu tại thị trường giàu có nhất thế giới là Bắc Mỹ.
Sẽ rất khó để World Cup 2030, chủ yếu tổ chức tại Morocco, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, tạo ra doanh thu tương tự.
Trừ khi FIFA mở rộng giải đấu lên 64 đội như mong muốn của Infantino hoặc tiếp tục tăng quy mô FIFA Club World Cup. Việc tăng số trận đấu cũng giúp FFE có thêm “hàng hóa” để bán cho nhà tài trợ và đài truyền hình.
Ngoài ra, những khoảng nghỉ giữa hiệp để cầu thủ tiếp nước, vốn tạo thêm thời lượng quảng cáo, cũng mang lại nguồn doanh thu bất ngờ cho các đối tác truyền hình ở World Cup 2026.
Dù chưa có bằng chứng trực tiếp, nhiều nguồn tin trong giới bóng đá cho rằng Infantino theo đuổi mô hình này nhằm giảm bớt biến động doanh thu giữa các kỳ World Cup.
Một số nguồn tin khác thậm chí suy đoán đây là bước chuẩn bị cho công việc của Infantino sau năm 2031, khi ông không còn đủ điều kiện tranh cử Chủ tịch FIFA. Nếu trở thành người đứng đầu FFE, Infantino có thể nhận mức thu nhập tương đương các ủy viên điều hành các giải thể thao chuyên nghiệp tại Mỹ. Nhưng FIFA phủ nhận hoàn toàn khả năng này.
Những nghi ngờ không thể tránh khỏi
FIFA luôn khẳng định mình là tổ chức phi lợi nhuận. Theo tổ chức này, toàn bộ doanh thu đều nhằm mục tiêu phân bổ lại cho các liên đoàn thành viên để phát triển bóng đá.
Kể từ khi Infantino lên nắm quyền năm 2016, khoản hỗ trợ từ chương trình FIFA Forward đã tăng gấp 4 lần, đạt 8 triệu USD mỗi chu kỳ. Chủ tịch FIFA hiện cam kết nâng con số này lên 20 triệu USD trong chu kỳ tới, 22 triệu USD ở chu kỳ tiếp theo và 24 triệu USD kể từ năm 2035.
Đối với phần lớn trong số 211 liên đoàn thành viên, đây là nguồn tài chính vô cùng quan trọng để xây dựng trung tâm huấn luyện, đào tạo HLV, phát triển bóng đá trẻ và đầu tư cơ sở vật chất.
FIFA cho biết nguồn tài trợ này đã giúp những quốc gia như Cape Verde, Curacao, Jordan và Uzbekistan lần đầu tiên giành quyền dự World Cup 2026. Dĩ nhiên, lịch sử cũng từng chứng kiến không ít trường hợp khoản tiền này bị sử dụng sai mục đích như mua biệt thự ven biển, xe sang hay chi cho các kỳ nghỉ xa hoa.
FIFA khẳng định những chuyện đó đã thuộc về quá khứ và hiện nay các liên đoàn phải giải trình chi tiết kế hoạch sử dụng tiền trước khi nhận tài trợ. Theo đánh giá chung trong giới bóng đá, tình trạng tham nhũng và lãng phí đã giảm đáng kể nhưng gần như không thể bị xóa bỏ hoàn toàn. Điều khiến nhiều người băn khoăn hơn là: tại sao FIFA lại cần huy động thêm tiền lúc này?
Chương trình FIFA Forward vốn đã liên tục tăng mức hỗ trợ nhờ FIFA khai thác thương mại ngày càng hiệu quả, trong khi tổ chức này hiện còn nắm khoảng 4 tỷ USD tiền dự trữ. Về lý thuyết, FIFA hoàn toàn có thể tự tài trợ chương trình Fast-Forward mà không cần bán 20% doanh thu tương lai. Đáng chú ý, tài liệu FAQ của FIFA không đưa ra lời giải thích cho câu hỏi này.
Ai có thể ngăn kế hoạch này?
Về lý thuyết, tất cả mọi người đều có thể ngăn kế hoạch bán cổ phần World Cup của Infantino. Chỉ cần người hâm mộ ngừng xem các giải đấu của FIFA. Nhưng điều đó gần như bất khả thi bởi bóng đá đã trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống và Infantino hiểu rất rõ điều đó.
Thứ ông không thể biết là các thế hệ khán giả tương lai sẽ phản ứng thế nào nếu FIFA tiếp tục mở rộng giải đấu, tăng số trận và thương mại hóa ngày càng mạnh mẽ.
Chất lượng chuyên môn rất có thể sẽ suy giảm khi các ngôi sao bị quá tải hoặc buộc phải chọn lọc những giải đấu mình tham dự. Tuy nhiên, điều đó sẽ không xảy ra đủ nhanh để ngăn kế hoạch hiện tại.
Sau khi thông tin bị rò rỉ, UEFA đã liên tiếp ra hai tuyên bố mạnh mẽ. Tuy nhiên, FIFA và UEFA vốn đối đầu gay gắt nhiều năm qua nên phản ứng từ châu Âu gần như đã được FIFA tính trước.

UEFA không ưa gì FIFA
Hiện tại, mới chỉ UEFA phản đối về mặt nguyên tắc. Trong khi đó, AFC, Concacaf, các liên đoàn Anh, Pháp, Đức và tổ chức đại diện cầu thủ FIFPro chủ yếu chỉ chỉ trích quy trình triển khai, bởi họ hoàn toàn không được tham vấn trước khi thông tin xuất hiện trên báo chí.
Điều đáng nói là tất cả những tổ chức này đều có đại diện trong Hội đồng FIFA, cơ quan vốn được xem như “nội các” của Infantino. Cho đến nay chưa có tổ chức nào sẵn sàng thực hiện các biện pháp mạnh như tẩy chay World Cup hay rời khỏi FIFA.
Các liên đoàn bóng đá ở châu Âu sẽ họp trực tuyến trong ngày 30/7. Một số phản đối cả nội dung lẫn quy trình, số khác chỉ phản đối cách Infantino triển khai. Tuy nhiên, ngay cả khi toàn bộ 55 liên đoàn UEFA thống nhất lập trường, họ vẫn khó đảo ngược tình thế. Infantino hiểu rõ mình đang nắm đủ phiếu bầu từ châu Phi, phần lớn châu Á, châu Đại Dương và Nam Mỹ.
Muốn ngăn kế hoạch này, Anh, Pháp, Đức cùng các CLB, giải đấu và công đoàn cầu thủ châu Âu phải tạo thành mặt trận thống nhất, đồng thời nhắc FIFA rằng 6 trong 8 đội vào tứ kết World Cup 2026 đến từ châu Âu, nơi đào tạo và sở hữu phần lớn các ngôi sao hàng đầu thế giới.
Ngay cả Morocco, một trong hai đội ngoài châu Âu góp mặt ở tứ kết World Cup cũng có nhiều cầu thủ trưởng thành từ các học viện bóng đá châu Âu. Trong khi đó, phần lớn tuyển thủ Argentina cũng đang thi đấu tại các CLB ở lục địa già.
Châu Âu cũng sẽ là địa điểm chính tổ chức World Cup 2030 và nhiều khả năng đăng cai World Cup nữ 2035. Một số chính trị gia, trong đó có Thủ tướng Anh Andy Burnham và Bộ trưởng Thể thao Pháp Marina Ferrari, đã công khai phản đối đề xuất của FIFA.
Trong khi đó, các giải đấu châu Âu cũng đã gửi đơn lên Ủy ban châu Âu cáo buộc FIFA lạm dụng vị thế thống lĩnh thị trường vì liên tục mở rộng các giải đấu mà không có sự tham vấn. Rõ ràng, châu Âu vẫn có vai trò quan trọng.
Nhưng để tạo ra thay đổi, họ cần tìm được tiếng nói chung với các liên đoàn tại Bắc Mỹ, Trung Mỹ, châu Á, châu Đại Dương và những khu vực khác cũng không hài lòng với phong cách điều hành tập trung quyền lực cùng tham vọng thương mại hóa không ngừng của Infantino.
Liệu điều đó có xảy ra? Hoàn toàn có thể. Sự bất mãn đã tồn tại. Điều còn thiếu chỉ là một người hoặc một sự kiện đủ sức chuyển hóa nó thành hành động.
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.










