Arsenal chiến thắng nhờ tập thể, không cần Vinicius & cái mác “đẳng cấp thế giới”

Arsenal đang khởi đầu mùa giải bằng sức mạnh của một tập thể thay vì phụ thuộc vào một siêu sao. Chiến thắng 2-1 trước Chelsea cho thấy đội bóng của Mikel Arteta không cần sở hữu những cái tên “đẳng cấp thế giới”.

Arsenal không cần một “Galactico”

Ngoại hạng Anh vừa trải qua mùa hè chuyển nhượng điên cuồng với hơn 3,5 tỷ bảng được chi ra. Thế nhưng, nghịch lý là giải đấu gần như không đón được một “Galactico” thực sự ở đỉnh cao sự nghiệp. Nếu phải chọn, Erling Haaland có lẽ là cái tên hiếm hoi đủ sức bước vào đội hình những ông lớn như Real Madrid, Barcelona hay PSG.

Trong tay HLV Arteta là một tập thể của những cá nhân xuất sắc

Trong tay HLV Arteta là một tập thể của những cá nhân xuất sắc

Arsenal cũng không có một cầu thủ như vậy. Bukayo Saka rất xuất sắc nhưng chưa thể đặt cạnh những Zidane, Ronaldinho hay Ronaldo. Martin Odegaard là thủ lĩnh tài năng, Declan Rice toàn diện, còn Saliba, Gabriel thuộc nhóm hậu vệ hàng đầu. Nhưng không ai trong số họ mang đến cảm giác “wow” của siêu sao có thể một mình định đoạt trận đấu.

Và có lẽ Arsenal không cần điều đó, cho dù họ đã nỗ lực chiêu mộ Vinicius Junior trong phiên chợ hè (và thất bại). HLV Arteta đã xây dựng một đội bóng trong đó sức mạnh được chia đều cho nhiều cá nhân. Mỗi người giỏi ở nhiệm vụ của mình, hiểu vai trò và biết cách hỗ trợ đồng đội. Arsenal không cần một ngôi sao để giải quyết tất cả, bởi cả hệ thống có thể tạo ra lời giải.

Odegaard và Havertz là minh chứng

Chiến thắng 2-1 trước Chelsea ở vòng 3 là ví dụ rõ nhất. Morgan Rogers chỉ mất 77 giây để đưa đội khách vượt lên. Arsenal bị đặt vào tình thế phải rượt đuổi, nhưng họ không hoảng loạn. Kai Havertz gỡ hòa ở phút 25, trước khi Odegaard hoàn tất màn ngược dòng trong hiệp hai.

Arsenal vừa đánh bại Chelsea bằng sức mạnh tập thể

Arsenal vừa đánh bại Chelsea bằng sức mạnh tập thể

Điều đáng nói nằm ở cách Arsenal ghi bàn thứ hai. Christos Tzolis chuyền bóng từ cánh trái, Havertz bỏ bóng đầy thông minh, tạo khoảng trống để Odegaard băng vào dứt điểm. Đó không phải khoảnh khắc của một cá nhân xuất chúng. Đó là sản phẩm của cả hệ thống, dù cú nhấc chân của Havertz xứng đáng được ngợi khen.

Bàn thắng thậm chí gần như tái hiện pha lập công Odegaard từng ghi trước Manchester City ở Community Shield. Những chuyển động được lặp lại, các cầu thủ hiểu ý nhau và thực hiện chính xác.

Arteta có thể không sở hữu Haaland, Vinicius Junior hay Mbappe, nhưng ông có một tập thể được tổ chức tốt đến mức từng cá nhân đều có thể trở thành người quyết định trận đấu. Đó mới là điều đáng sợ! Christos Tzolis chẳng có cửa nào để so sánh với Vinicius – người đá ở cùng vị trí. Nhưng với những gì đã làm được, bản hợp đồng 34 triệu bảng người Hy Lạp mới thực sự là “bom tấn” của đội bóng Bắc London.

Chelsea có ngôi sao nhưng Arsenal sở hữu sức mạnh hệ thống

Chelsea đang trỗi dậy dưới thời Xabi Alonso. Họ sở hữu những bản hợp đồng đắt giá như Morgan Rogers, Martinez hay Lacroix và hoàn toàn có cơ sở để nuôi tham vọng vô địch.

Nhưng thất bại tại Emirates cũng phơi bày vấn đề của Chelsea: hàng thủ vẫn quá mong manh. Họ đã thủng lưới 7 bàn sau 3 vòng đấu, con số khó chấp nhận với một đội bóng muốn cạnh tranh ngôi đầu.

Arsenal thì khác. Họ không nhất thiết phải chơi hoàn hảo để giành chiến thắng. Có thể bị dẫn trước, có thể chịu sức ép, nhưng hệ thống của HLV Arteta luôn giúp Arsenal tìm ra cách phản ứng. Khi Saka bị phong tỏa, Odegaard có thể tạo khác biệt. Khi Odegaard không nổi bật, Rice có thể kiểm soát tuyến giữa. Khi hàng công gặp khó, hàng thủ và những tình huống cố định có thể lên tiếng.

Đó là sự khác biệt giữa một đội bóng sở hữu những cầu thủ giỏi và một đội bóng được tạo nên từ những cầu thủ giỏi.

Trong cách Arsenal vận hành, có lẽ HLV Arteta là ngôi sao lớn nhất

Trong cách Arsenal vận hành, có lẽ HLV Arteta là ngôi sao lớn nhất

Arsenal đáng sợ vì không phụ thuộc vào một ngôi sao

Bóng đá đỉnh cao vẫn luôn dành sự ngưỡng mộ cho những “Galactico”. Nhưng chức vô địch không phải cuộc thi xem đội bóng nào có nhiều siêu sao nhất. Arsenal đang chứng minh điều đó một cách ấn tượng.

Họ cùng Manchester City là hai đội duy nhất toàn thắng sau 3 vòng Ngoại hạng Anh. Quan trọng không kém, Arsenal đã kéo dài chuỗi bất bại trước Chelsea lên 10 trận tại giải đấu. Chelsea đang trở lại, nhưng Arsenal vẫn cho thấy họ là đội bóng khó bị đánh bại như thế nào.

Sự đáng sợ của Arsenal nằm ở chỗ đối thủ không thể đơn giản khóa một cầu thủ rồi nghĩ rằng đã vô hiệu hóa cả đội. Đây là tập thể có quá nhiều mắt xích đủ tốt để tạo ra khác biệt.

Odegaard không cần là Zidane. Saka tất nhiên còn rất xa so với trình độ của Messi. Rice không cần là Vieira. Saliba cũng chẳng phải Sergio Ramos. Họ chỉ cần cùng nhau trở thành Arsenal.

Và với Arteta, một tập thể gồm những cầu thủ giỏi, đồng đều và hiểu hệ thống hoàn toàn có thể đáng sợ hơn một đội hình đầy những cái tên mang mác “đẳng cấp thế giới”.

📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.