Nếu cuối cùng tôi vẫn phải về quê để làm tròn chữ hiếu, vậy tại sao không về sớm luôn?
Tôi năm nay 40 tuổi và đang nghĩ đến một quyết định mà cách đây vài năm tôi đã cân nhắc: bỏ công việc ở Hà Nội, đưa gia đình về quê sống. Bố mẹ tôi đã già. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ chậm chạp hơn trước, tôi lại nghĩ nếu cứ tiếp tục sống ở Hà Nội thêm 10-20 năm nữa, đến một lúc nào đó tôi cũng sẽ phải về.
Tôi đã sống ở Hà Nội khoảng 20 năm, gần như bằng cả quãng đời trưởng thành. Hai vợ chồng tôi đi thuê trọ suốt thời gian ấy. Nghe thì dài, nhưng ngoảnh lại, tài sản lớn nhất chúng tôi có vẫn là những năm tháng làm việc quần quật mà trong tay vẫn chẳng có gì.
Chúng tôi từng tính chuyện mua nhà. Nhưng lúc đi xem, tính toán, thử vay ngân hàng, rồi lại thôi. Giá nhà tăng nhanh hơn khả năng tích lũy của gia đình tôi. Mức lương của hai vợ chồng không phải quá thấp nếu chỉ để trang trải cuộc sống, nhưng để vừa nuôi con, vừa trả tiền nhà, học phí, sinh hoạt phí, rồi dành dụm đủ một khoản lớn để mua nhà Hà Nội thì lại là chuyện khác. Đến bây giờ, thu nhập của hai vợ chồng vẫn tốt dần lên (khoảng gần 40 triệu) nhưng mua nhà vẫn còn là một giấc mơ xa.
Nếu cố ở lại Hà Nội, chúng tôi có thể tiếp tục thuê nhà thêm 10 năm nữa. Biết đâu sau đó lại đủ khả năng mua một căn hộ. Nhưng khi ấy bố mẹ tôi sẽ bao nhiêu tuổi? Tôi sẽ còn bao nhiêu thời gian thực sự ở bên họ? Nếu cuối cùng tôi vẫn phải về quê để làm tròn chữ hiếu, vậy tại sao không về sớm hơn?
Về quê, ít nhất chúng tôi có nhà của bố mẹ để lại hoặc có thể sửa sang, không phải trả tiền thuê hàng tháng. Chi phí sinh hoạt có thể nhẹ hơn. Con cái cũng có thể có không gian sống rộng rãi hơn. Quan trọng nhất, tôi có thể ở gần bố mẹ, họ hàng, anh em.
Tất nhiên, tôi không nghĩ rằng cứ về quê là mọi thứ sẽ tự nhiên tốt đẹp. Công việc ở quê ít hơn, thu nhập có thể giảm. Hai vợ chồng đã quen với môi trường thành phố, con cái cũng đang học ở đây. Việc chuyển trường, thay đổi cuộc sống của cả gia đình ở tuổi 40 chắc chắn không đơn giản.
Nhưng điều khiến tôi sợ hơn là một ngày bố mẹ cần mình nhất, tôi lại chỉ có thể gọi điện hỏi: “Bố mẹ có khỏe không?”. Thay vì cố chứng minh rằng mình “trụ lại” được Hà Nội, tôi muốn được sống ở nơi khi bố mẹ đau ốm, mình có thể chạy xe về trong vài phút thay vì phải đặt vé rồi chờ cả ngày.
Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn đều có cái giá của nó: ở lại thành phố để tiếp tục cơ hội kiếm tiền và lo cho tương lai, hay về quê khi còn có thể bắt đầu lại, đổi lấy những năm tháng được ở gần bố mẹ. Tôi vẫn chưa dám nói với vợ con về ý định của mình. Nếu là tôi, các bạn sẽ làm thế nào?
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.









