Lionel Messi (Argentina) đang tỏa sáng tới một mức độ chưa từng thấy trên đấu trường World Cup. Nói rằng Messi không có đối thủ trong trận chung kết, cũng được. Hoặc nói cách khác: đối thủ của Messi là… môn bóng đá. Bởi: bóng đá là môn đồng đội.
Fan Argentina cổ vũ đội nhà ở trận thắng ĐT Anh:
Chuyện về Lionel Messi, phiên bản 1.0
Ngay cả giới bóng đá Argentina cũng không biết nhiều về Lionel Messi, cậu bé đã được gia đình đưa sang Barcelona khi mới ở tuổi 13 và trưởng thành ở “lò trẻ” La Masia nổi tiếng thế giới. Họ chỉ cần biết một điều quan trọng: Messi đã vươn lên rất nhanh từ khi xuất hiện lần đầu tiên ở giải La Liga, và anh đã được mời vào đội tuyển Tây Ban Nha. Phải hành động gấp! Ngay sau khi Messi trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử ghi bàn cho Barcelona, Argentina đã triệu tập Messi, để anh chính thức trở thành tuyển thủ Argentina từ tháng 8/2005.
Siêu sao Messi trong màu áo Argentina vào năm 2006
Messi chọn Argentina là một quyết định sai lầm? Đấy từng là nhận định khách quan, hoặc ít ra cũng là đề tài bàn luận của không ít nhà quan sát trung lập trong suốt một giai đoạn dài. Tại World Cup 2006, các cầu thủ kỳ cựu trong đội từng kêu gọi HLV Jose Pekerman không sử dụng Messi, vì cầu thủ trẻ này quá kiêu ngạo, không hòa đồng, lại còn tỏ ra “trịch thượng” trước các đàn anh.
Sau này, Messi không hề phủ nhận câu chuyện về kỳ World Cup đầu đời ấy. Anh chỉ giải thích, rằng tất cả là vì đặc điểm ít nói của mình, cũng vì chút khác biệt trong cách ứng xử với các cầu thủ xung quanh.
Xin nhắc lại: Messi đã bỏ xứ ra đi từ tuổi 13. Tây Ban Nha hoặc Barcelona mới là môi trường bóng đá, cũng như môi trường sống của anh. Toàn bộ vinh quang của Messi nằm ở Champions League, La Liga, ở danh hiệu “Quả Bóng Vàng châu Âu”. Còn ở đội tuyển Argentina thì ngoài danh hiệu á quân World Cup 2014, tất cả là con số 0 cho đến tận lúc anh chia tay đội tuyển… lần đầu!
Vì sao Messi tuyên bố rút khỏi đội tuyển Argentina vào năm 2016? Hãy trở lại với nhận định ban đầu của giới quan sát “trung lập”, như đã nêu: phải chăng bản thân Messi có chút băn khoăn về quyết định chọn đội tuyển của mình? Ngay sau kỳ World Cup 2006 mà Messi phần nào bị chính các tuyển thủ Argentina cô lập, thì Tây Ban Nha vô địch EURO 2008.
Đến kỳ World Cup tiếp theo, Argentina thua Đức 0-4 ở vòng tứ kết. Messi không ghi bàn nào trong suốt giải. Diego Maradona, cả đời không hề huấn luyện, lại là HLV trưởng Argentina ở giải đấu ấy. Trong khi Messi tuyệt vọng ở đội Argentina thì Tây Ban Nha, lần đầu tiên, lên ngôi vô địch World Cup 2010. Rồi La Roja đi luôn vào huyền thoại, khi lại tiếp tục vô địch Euro 2012. Đến World Cup 2014 thì Messi và đồng đội Argentina vào tận chung kết, nhưng thua Đức như một lẽ tất yếu.
Xen kẽ với 3 kỳ World Cup ấy là 3 lần tham dự Copa America, mà Messi và đồng đội… chuyên về nhì. Ở trận chung kết Copa America 2016, đúng “sinh nhật” thứ 100 của giải đấu ấy, Argentina hòa Chi Lê 0-0. Messi đá hỏng quả 11m luân lưu. Ngay sau đó, anh tuyên bố chia tay đội tuyển Argentina!
Bài học rút ra: vẫn chưa biết được đâu là Messi hay nhất
Bóng đá cũng giống như cuộc đời. Bây giờ thì ai cũng biết huyền thoại Messi là như thế nào. Nhưng hãy nhìn lại câu chuyện về “Lionel Messi phiên bản 1.0”, với đoạn kết nằm ở tuyên bố chia tay ĐTQG khi anh tiếp cận tuổi 30, để hiểu rõ hơn về sự nghiệp kỳ lạ của tượng đài bóng đá có lẽ là vĩ đại nhất thế giới qua mọi thời đại. Đã tự tuyên bố chia tay đội tuyển (may thay, sau đó Messi thay đổi quyết định), nghĩa là chính Messi cũng không biết anh sẽ còn xuất sắc và thành công đến mức độ như hiện nay!

Ở tuổi 39, Messi vẫn khiến giới mộ điệu phải ngỡ ngàng
Từ World Cup 2022, giới chuyên môn đã hào hứng phân tích một Messi “đi bộ đến ngôi vô địch”. Bây giờ vẫn là như vậy, tất nhiên là ngay lúc này thì phải thay cụm từ “ngôi vô địch” bằng “trận chung kết”. Thật ra, khi cần thì Messi vẫn có thể chạy nước rút một cách tuyệt vời, vẫn đủ sức chịu đựng nhưng cú va chạm.
Nhiều người thắc mắc: vì sao ở tuổi 39, Messi vẫn cứ khỏe như ngày nào. Vẫn là câu chuyện chuyên môn: anh chỉ “đi bộ” trong 63% thời gian có mặt trên sân như một sự tính toán, hơn là anh chạy không nổi. Nhờ biết cách giữ sức, Messi luôn bùng nổ đúng thời điểm. Đi bộ cũng là một cách để Messi quan sát và nhận định khoảng trống tốt hơn.
Anh dồn sức vào việc chuyền hoặc tạt bóng thật chính xác, lừa bóng qua người thật khéo, hoặc sút xa thật uy lực. Nhưng tóm lại, khỏe hoặc nhanh hơn để làm gì? Trong 2 kỳ World Cup đầu tiên, với thể lực và tốc độ tuyệt đỉnh, Messi chỉ là một cầu thủ bình thường. Trong 2 kỳ World Cup cuối cùng, Messi tỏa sáng như một ngôi sao vĩ đại. Tuổi tác, tốc độ hoặc thể lực đều là vô nghĩa.
Tất cả là để dẫn đến kết luận: rất có thể điều vĩ đại nhất trong sự nghiệp của Messi vẫn còn nằm ở phía trước (đấy chính là trận chung kết World Cup 2026). Rất có thể, 8 “Quả Bóng Vàng”, 4 lần vô địch Champions League, và cả chức vô địch World Cup 2022 vẫn chưa cho thấy đâu là “Messi hay nhất”. Và đấy chính là thách thức lớn nhất cho HLV Luis De La Fuente cũng như đội tuyển Tây Ban Nha trong cuộc quyết đấu sắp tới. Messi thế nào trong trận chung kết World Cup là một bí ẩn khó lường, cũng như Messi trong hai kỳ World Cup gần đây là khó lường, và khác hoàn toàn so với những gì người ta đã biết về anh ở những kỳ World Cup trước đó.
Không chỉ có bức ảnh định mệnh
Hình ảnh Messi tắm cho cậu bé 5 tháng tuổi Lamine Yamal và nội dung đi kèm giờ đã là một biểu tượng không cần giới thiệu. Còn có một hình ảnh khác, không hy hữu và thú vị như thế, nhưng xem ra lại quan trọng hơn: Luis De La Fuente đứng trên bục giảng, còn Lionel Scaloni ngồi ngay bàn đầu.

Messi và Yamal trong bức ảnh trở thành huyền thoại
UEFA mời HLV De La Fuente (đảm trách các đội tuyển trẻ ở LĐBĐ Tây Ban Nha) giảng dạy cho một khóa học để cấp bằng UEFA Pro, và Scaloni là học viên trong khóa học năm 2017 ấy (2 năm sau khi ông treo giày dưới màu áo CLB Ý Atalanta). Bây giờ, thầy và trò chuẩn bị so tài với nhau trong trận chung kết World Cup, khi cả hai đều đang ở đỉnh cao thành công trong sự nghiệp huấn luyện.
“Ông thầy” De La Fuente tiến thân muộn hơn trong bóng đá đỉnh cao, mãi đến năm 2022 mới tiếp quản ghế HLV trưởng đội tuyển Tây Ban Nha. Ông lập tức vô địch giải Nations League 2023, vô địch Euro 2024 và vào chung kết Nations League 2025. Scaloni thì dẫn dắt Argentina từ năm 2018, giờ đã vô địch World Cup 2022 và vô địch Copa America 2021, 2024.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, đội ĐKVĐ châu Âu và đội ĐKVĐ Nam Mỹ gặp nhau ở trận chung kết World Cup. Cũng như “định mệnh” sắp xếp để Messi và Yamal gặp nhau trong trận chung kết World Cup (gần như chắc chắn đấy sẽ là lần đầu tiên, lần cuối cùng, và là lần duy nhất Messi so tài với Yamal trên sân), thầy trò De La Fuente – Scaloni phải đợi đến chung kết World Cup mới có dịp so tài với nhau lần đầu tiên. Đáng lẽ đôi bên đã phải đụng độ ở trận Finalissima vào tháng 3/2026, nhưng trận đấu để xác định nhà vô địch liên lục địa châu Âu – Nam Mỹ đã bị hủy bỏ vì chiến tranh ở Trung Đông, và vì không thể tìm ra khoảng trống nào trong lịch thi đấu quốc tế nữa. Đối đầu để tranh ngôi vô địch World Cup mới là câu chuyện xứng đáng giữa hai nhân vật này.
Yamal mà thắng Messi thì đấy sẽ là kịch bản “sóng sau đè sóng trước”, nhưng điều đó lại có nghĩa là học trò Scaloni không thể thắng ông thầy De La Fuente. Còn nếu Scaloni thắng De La Fuente, thì câu chuyện đi kèm lại là tượng đài 39 tuổi Messi thách thức mọi quy luật khoa học trong môn bóng đá!
Đồng đội hay cá nhân?
Đây hẳn nhiên là kỳ World Cup rực rỡ, đến mức độ chưa từng thấy, của các cá nhân được kỳ vọng nhiều nhất trước giải. Dĩ nhiên, hào quang không thể cùng lúc thuộc về Lionel Messi, Harry Kane, Jude Bellingham, Erling Haaland, Kylian Mbappe, Ousmane Dembele, Michael Olise…

Chung kết World Cup 2026 sẽ là cuộc chơi của cá nhân hay đồng đội?
Nhìn chung, họ đều thành công, ở những mức độ khác nhau. Bây giờ, chỉ còn mỗi Messi đang được mời gọi bởi vinh quang chói lòa. Và trận chung kết sẽ giải quyết câu hỏi có lẽ là lớn nhất về mặt chuyên môn của World Cup này: cá nhân hay đồng đội sẽ thắng!
Ngoài câu chuyện hy hữu kỳ lạ từ bức ảnh năm xưa, còn có nhiều đề tài khác xoay quanh Yamal trước trận chung kết. Xưa nay chỉ có 4 cầu thủ từng đá chính ở trận chung kết và lên ngôi vô địch World Cup khi đang còn ở “tuổi teen”. Nếu tính thêm cả chi tiết đang giữ chức vô địch Euro thì… chưa có ai. Nếu thành công, Yamal sẽ là ngôi sao duy nhất như thế. Nhưng, Yamal không bao giờ là ngôi sao không thể thay thế trong đội hình Tây Ban Nha. Trận chung kết World Cup 2026 cũng không phải là cuộc đối đầu Messi – Yamal.
Cá nhân Messi quan trọng bao nhiêu đối với Argentina, thì tính chất đồng đội lại quan trọng bấy nhiêu đối với Tây Ban Nha. Đây chính là chỗ tương phản tuyệt vời của cuộc đại chiến sắp tới
Cách chơi của Tây Ban Nha lộ rõ sự cao cấp khi họ có bóng cũng như không có bóng. Và trong cách chơi tuyệt vời ấy, Tây Ban Nha đè bẹp đối thủ có nhiều ngôi sao nhất giải. Bàn quyết định đem về chiến thắng 2-0 cho Tây Ban Nha trước đội tuyển Pháp ở vòng bán kết được ghi bởi một hậu vệ, Pedro Porro. Cây làm bàn số 1 của Tây Ban Nha tại giải này, Mikel Oyarzabal, là cầu thủ khiêm tốn nhất trong đội hình chính về mặt tên tuổi.
Thủ môn số 1 của Tây Ban Nha, Unai Simon, bị cho là không giỏi bằng thủ môn dự bị David Raya. Tóm lại, trong đội không có cầu thủ nào tỏ ra vượt trội hoặc tỏa sáng theo hơi hướng cá nhân. Có thể nói đấy là đội không có ngôi sao nổi bật. Nhưng Tây Ban Nha mới là đội hay nhất, mạnh nhất tính đến trước trận chung kết, xét theo mức độ thuyết phục trong những chiến thắng của họ. Có đến 3 đội nằm trong “top 10” ở bảng xếp hạng của FIFA bị Tây Ban Nha hạ gục trên đường tiến vào chung kết.
Bóng đá là môn đồng đội. Nhưng đội bóng có lối chơi đồng đội hay nhất đang bị đe dọa bởi một cá nhân chói lòa? Hay tượng đài chói lòa ấy sẽ bị lối chơi đồng đội của đối phương che phủ, trong trận chung kết World Cup 2026?
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.










