Ác mộng chiến trường Ukraine: Bất lực nhìn đồng đội tử vong, nữ chỉ huy phơi bày sự thật xé lòng ở tuyến đầu

Theo các chỉ huy chiến trường, công tác sơ tán thương binh tại phần lớn các đơn vị Ukraine vẫn là một sự hỗn loạn mang tính tự phát, trong khi các dòng robot mặt đất tỏ ra quá chậm chạp để giải quyết bài toán sinh tử này.

Hơn 4 năm chiến tranh, phần lớn các đơn vị quân đội Ukraine vẫn thiếu vắng một hệ thống tản thương chuẩn mực. Thiếu hụt các nhóm chuyên trách và xe bọc thép chuyên dụng khiến việc cứu thương thường diễn ra trong cảnh hỗn loạn với phương tiện tự chế.

Xe bọc thép cứu thương bánh xích YPR-765. Ảnh minh họa: Bộ Quốc phòng Hà Lan.

Xe bọc thép cứu thương bánh xích YPR-765. Ảnh minh họa: Bộ Quốc phòng Hà Lan.

Thảm kịch tản thương

Nữ chỉ huy trung đội tên lửa chống tăng Ukraine Tetiana Chornovov đã minh chứng thực trạng xót xa này bằng chính sự cố xảy ra một năm trước. Khi đội của bà được điều động phối thuộc với một lữ đoàn lân cận, một cuộc tấn công bằng vũ khí hóa học của đối phương đã khiến một lính tử trận và một người bị thương.

Trách nhiệm sơ tán bị đẩy trọn lên vai trung đội của bà trong bối cảnh thiếu sự phối hợp và lạ lẫm địa hình.

Hậu quả là một chuỗi thảm kịch nối tiếp: Chiếc xe chiến đấu có trang bị thiết bị tác chiến điện tử và thiết bị gạt mìn của bà đã vướng phải mìn chống tăng thả từ drone.

Dù thiết bị gạt mìn cứu mạng người, 4 binh sĩ bị chấn động nặng.

Một xe thứ hai tiếp tục cán mìn và phát nổ dưới cap-pô khiến tài xế cụt cả hai chân.

Kết quả của một chiến dịch tản thương duy nhất là 7 thương vong, trong khi lữ đoàn chủ quản hoàn toàn không có quy trình hay nhóm tản thương chuyên nghiệp. Cuối cùng, chính bà Chornovov phải tự tay tổ chức điều tiết giao thông, chờ khoảng trống giữa các đợt bay của drone để đưa đồng đội ra ngoài.

Nỗi sợ tâm lý và bài toán trang thiết bị

Bà Chornovov nhấn mạnh rằng sự chắc chắn về việc được cứu hộ có ý nghĩa quyết định đến tinh thần chiến đấu. Nỗi sợ lớn nhất của một người chỉ huy sau nhiều năm chiến trường không phải là đạn pháo, mà là sự bất lực khi không thể cứu lấy đồng đội của mình do thiếu nguồn lực.

Bà bác bỏ quan điểm quá phụ thuộc vào robot mặt đất – vốn quá chậm chạp và dễ trở thành mồi ngon cho drone địch. Thay vào đó, quân đội cần những cải cách căn cơ:

– Thành lập đơn vị chuyên trách: Mỗi lữ đoàn cần biên chế các đội tản thương độc lập gồm tài xế giỏi, y bác sĩ, phi công, chuyên gia tác chiến điện tử, công binh và cả thiện xạ săn drone.

– Phương tiện phù hợp: Cần trang bị các dòng xe bọc thép hạng nhẹ, gầm chống mìn, di chuyển linh hoạt để sống sót trước các loại mìn rải từ trên không – thứ mà lực lượng Vệ binh Quốc gia đang có nhưng Lực lượng Vũ trang lại thiếu.

📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.