UAV đang ngày càng trở thành vũ khí chủ lực trên chiến trường Ukraine, đảm nhiệm từ trinh sát đến tấn công mục tiêu với chi phí thấp và độ chính xác cao. Tuy nhiên, một binh sĩ Ukraine từng trực tiếp chiến đấu bằng súng cối trước khi chuyển sang vận hành UAV cho rằng loại vũ khí này vẫn có một điểm yếu chí mạng: có thể phá hủy mục tiêu nhưng không thể tự mình chiếm giữ và kiểm soát lãnh thổ.
Lính bộ binh xung kích Ukraine. Nguồn: Bộ Tổng tham mưu Lực lượng vũ trang Ukraine/Facebook.
Serafim Hordiienko nhập ngũ năm 19 tuổi vào năm 2022. Ban đầu, anh chiến đấu với vai trò lính cối gần tiền tuyến, trước khi chuyển sang lĩnh vực tác chiến bằng UAV khi công nghệ này ngày càng trở thành một phần quan trọng trong cuộc chiến.
Trong cuộc phỏng vấn với RBC-Ukraine, Hordiienko bác bỏ quan điểm cho rằng các hệ thống không người lái đang dần khiến bộ binh trở nên không cần thiết. Theo anh, hai lực lượng này thực hiện những nhiệm vụ riêng biệt mà bên này không thể đảm nhận hoàn toàn thay bên kia.
Cuộc tranh luận này cũng đang diễn ra ngay trong quân đội Ukraine. Quân đoàn Lục quân số 3 của Ukraine cho biết họ có kế hoạch thay thế khoảng 30% lực lượng bộ binh bằng các hệ thống robot mặt đất vào cuối năm 2026. Một số sĩ quan khác thậm chí coi việc thay thế hoàn toàn bộ binh là mục tiêu lâu dài.
Tuy nhiên, câu chuyện của Hordiienko, được hình thành từ chính quá trình chuyển đổi của anh từ chiến đấu bằng súng trường và súng cối sang vận hành UAV, lại cho thấy hướng đi ngược lại: bộ binh giữ đất, còn UAV tấn công và trinh sát; không lực lượng nào có thể thay thế lực lượng kia.
Những chức năng khác nhau trong chiến tranh
Hordiienko ví bộ binh và UAV như hai nửa của cùng một hệ thống, thay vì hai công cụ cạnh tranh nhau.
Theo anh, bộ binh không thể hoạt động nếu thiếu hỏa lực yểm trợ và trinh sát. Trong khi đó, UAV rất hiệu quả trong việc giám sát và tấn công nhưng không thể kiểm soát lãnh thổ theo cách mà lực lượng mặt đất có thể làm.
Nếu chiến tranh vẫn diễn ra xoay quanh các tuyến phòng thủ và việc kiểm soát những vùng đất chiếm được, chỉ bộ binh mới có thể thực hiện nhiệm vụ đó. UAV có thể gây thiệt hại với chi phí hiệu quả, nhưng chúng không thể chiếm giữ một khu vực.
Hordiienko cho rằng lợi thế về UAV của Ukraine không chỉ đến từ bản thân các thiết bị mà còn từ cả hệ sinh thái phía sau, bao gồm sản xuất, liên lạc trên chiến trường và khả năng nhanh chóng điều chỉnh công nghệ theo nhu cầu thực tế của tiền tuyến.
Anh nhắc đến một số nhà sản xuất Ukraine như Skyeton, Ukrspetssystems, DeviRO và Firepoint, cho rằng các doanh nghiệp này đã phát triển năng lực trinh sát và tấn công trong điều kiện thiếu thốn nguồn lực, trong khi ngành công nghiệp quốc phòng Nga có tính tập trung và gắn chặt với nhà nước hơn.
Chiến tranh không còn mang “màu sắc lãng mạn”
Theo Hordiienko, một bước ngoặt trong cách binh sĩ Ukraine nhìn nhận cuộc chiến xuất hiện sau cuộc phản công tại Zaporizhzhia năm 2023.
Trước thời điểm đó, những tình nguyện viên nhập ngũ từ năm 2022 hoạt động trong trạng thái cảm xúc mạnh và thậm chí có phần cực đoan. Nhiều thanh niên khi ấy muốn nhanh chóng ra chiến trường vì cho rằng cuộc chiến sẽ sớm kết thúc.
Nhưng sau khi cuộc phản công năm 2023 bị đình trệ, cách thức chiến đấu dần chuyển sang một giai đoạn có tổ chức và cơ giới hóa hơn, mà Hordiienko gọi là “cuộc chiến của những cỗ máy quân sự”.
Anh mô tả sự thay đổi này bằng hình ảnh kiếm và khiên: một bên phát triển phương thức tấn công mới, bên còn lại nhanh chóng tìm cách tạo ra phương án phòng thủ để đối phó. Sau đó, cán cân lại thay đổi và chu kỳ này lặp lại sau mỗi vài tháng.
Theo Hordiienko, bên nào thích ứng và mở rộng quy mô nhanh hơn sẽ giành lợi thế. Anh cho rằng quy luật này thể hiện đặc biệt rõ trong cuộc chiến UAV.
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.











